Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012
Thăm cựu học viên khóa 3 Võ bị Nguyễn Minh Long (Kháng Chiến)
| Vị tướng già. |
Chú Long là học viên k3 Võ bị, năm 1947 nhưng lại là con bà Ba Triệu ở Đồn Vàng, Cổ Tiết, Phú Thọ, là cơ sở cách mạng của cha mẹ tôi và là chỗ qua lại của các đ/c Nguyễn Lương Bằng, Trần Đăng Ninh. Chính gia đình cụ từng được đón Bác từ HN lên, trên đường lên Việt Bắc 1947. Gia đình có mấy anh em đều tham gia cách mạng: chú Trung, cô Dung, chú Châu, chú Long, chú Thành.
Con cái Lục quân (Kiến Quốc)
Những năm đầu, các khóa đào tạo trong 6 tháng, vừa huấn luyện vừa chiến đấu. Gian khó, ác liệt. Có những học viên hy sinh ngay khi chưa tốt nghiệp.
Năm 1950, Bác Hồ đề nghị với TW Đảng và Chính phủ TQ cho nhà trường sơ tán sang Vân Nam, để có điều kiện huấn luyện, đào tạo cán bộ chỉ huy cho cuộc kháng chiến chống Phap. Cuối tháng 12/1950 kết thúc đợt chuyển quân sang TQ và vào khai giảng.
Khi sang TQ, đợt đầu có đến 1000 học viên và bộ khung đảm bảo với quân số tương đương. Có cả văn công, đội thể thao... Nhiều cán bộ cấp phòng được đưa cả vợ con theo cùng. Vậy là con cái của cán bộ, giáo viên trong trường lại kết thân với nhau.
Nhà cô Thoa và chú Đỗ Trình (Chủ nhiệm Huấn luyện) có chị Hà, Trung Việt. Trung Việt chơi thân với Thắng Lợi nhà tôi và Hoàng (nhà cô Kiều Miên-chú Sao). Cũng như nhiều cán bộ ngày đó, cô Miên nhớ tên tất cả bọn nhóc nhà tôi. (Hôm qua điện thoại cho cô mà cô còn đọc tên và hỏi thăm từng đứa).
Nhà chú Đoàn Quang Thìn (Tiểu đoàn Trung, cao) có con trai học với anh Kháng Chiến.
Chú Trịnh Đình Chương là chủ nhiệm Quân y có anh Dương học cùng Thắng Lợi và Trịnh Thúc Doanh là bạn Trỗi của tôi sau này. Cả 2 là em thầy Trịnh Nguyên Huân dạy tôi ở Đại học KTQS. Cô Mai (mẹ Doanh) rất thân với cô Thoa, chú Huấn-cô Thủy.
Bọn trẻ theo nhà trường suốt 5-6 năm ở TQ, nay đã đều đã trên dưới 60 nhưng không thể quên những ngày xưa thân ái.
Năm 1950, Bác Hồ đề nghị với TW Đảng và Chính phủ TQ cho nhà trường sơ tán sang Vân Nam, để có điều kiện huấn luyện, đào tạo cán bộ chỉ huy cho cuộc kháng chiến chống Phap. Cuối tháng 12/1950 kết thúc đợt chuyển quân sang TQ và vào khai giảng.
Khi sang TQ, đợt đầu có đến 1000 học viên và bộ khung đảm bảo với quân số tương đương. Có cả văn công, đội thể thao... Nhiều cán bộ cấp phòng được đưa cả vợ con theo cùng. Vậy là con cái của cán bộ, giáo viên trong trường lại kết thân với nhau.
Nhà cô Thoa và chú Đỗ Trình (Chủ nhiệm Huấn luyện) có chị Hà, Trung Việt. Trung Việt chơi thân với Thắng Lợi nhà tôi và Hoàng (nhà cô Kiều Miên-chú Sao). Cũng như nhiều cán bộ ngày đó, cô Miên nhớ tên tất cả bọn nhóc nhà tôi. (Hôm qua điện thoại cho cô mà cô còn đọc tên và hỏi thăm từng đứa).
Nhà chú Đoàn Quang Thìn (Tiểu đoàn Trung, cao) có con trai học với anh Kháng Chiến.
Chú Trịnh Đình Chương là chủ nhiệm Quân y có anh Dương học cùng Thắng Lợi và Trịnh Thúc Doanh là bạn Trỗi của tôi sau này. Cả 2 là em thầy Trịnh Nguyên Huân dạy tôi ở Đại học KTQS. Cô Mai (mẹ Doanh) rất thân với cô Thoa, chú Huấn-cô Thủy.
Bọn trẻ theo nhà trường suốt 5-6 năm ở TQ, nay đã đều đã trên dưới 60 nhưng không thể quên những ngày xưa thân ái.
Cười với nhau: Chuyện chị em
Đòn trừng phạt của vợ
Một anh chàng quá vô tâm, cả ngày 8-3 quên tiệt chẳng tặng vợ bất kỳ món quà nào, thậm chí đến một lời chúc 8-3 đơn giản nhất cũng không có nốt. Hôm sau 9-3, anh chàng về nhà chẳng thấy vợ đâu, chỉ thấy một chiếc ***g bàn đậy trên mâm, trong đó có mẩu giấy nhỏ viết: “Bữa trưa trang 38, còn bữa tối trang 83 - Sách dạy nấu ăn NXB Phụ nữ”!
Một anh chàng quá vô tâm, cả ngày 8-3 quên tiệt chẳng tặng vợ bất kỳ món quà nào, thậm chí đến một lời chúc 8-3 đơn giản nhất cũng không có nốt. Hôm sau 9-3, anh chàng về nhà chẳng thấy vợ đâu, chỉ thấy một chiếc ***g bàn đậy trên mâm, trong đó có mẩu giấy nhỏ viết: “Bữa trưa trang 38, còn bữa tối trang 83 - Sách dạy nấu ăn NXB Phụ nữ”!
Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012
Nhạc sĩ Tô Hải và "Lớp sáng tác nhạc toàn quân đầu tiên"
LÔÙP SAÙNG TAÙC NHAÏC TOAØN
QUAÂN ÑAÀU TIEÂN
KIEÁN
QUOÁC
May maén ñöôïc soáng gaàn vôùi caùc nhaïc só trong
quaân ñoäi maø toâi bieát ñöôïc nhieàu chuyeän thuù vò. Coù moät laàn ñeán
thaêm nhaïc só Toâ Haûi (cựu học vien Lục quan), ñöôïc oâng keå laïi: “Phaûi noùi sau ngaøy hoøa bình
laäp laïi treân mieàn Baéc 1954, thuû tröôûng Toång cuïc Chính trò laø nhöõng
ngöôøi raát meâ vaên ngheä. Bieát anh em nhaïc só quaân ñoäi trong 9 naêm
khaùng chieán choáng Phaùp coù nhieàu saùng taùc nhöng coøn thieáu cô baûn veà
chuyeân moân neân sau khi coù ñeà nghò cuûa Phoøng Vaên ngheä, Toång cuïc
quyeát taâm cho toå chöùc lôùp saùng taùc nhaïc ñaàu tieân (thaäm chí ñaây laø
lôùp saùng taùc ñaàu tieân trong toaøn quoác sau 1954) vaø cho môøi caùc thaày
veà daïy”.
Tướng Trần Độ và những bài viết chưa đăng
Cùng 3 tập "Trần Độ - Tác phẩm" vừa được Nxb Hội Nhà văn phát hành đầu năm 2012, gia đình còn lưu giữ những bài viết chưa đăng của ông. Nay được gia đình tặng, chúng tôi sẽ post dần lên trang mạng này! Xin cảm ơn anh Trần Thắng!
Ở Việt Nam, hàng năm,
ngày 19/5 ngày sinh của Bác Hồ và 2/9 ngày mất của Bác Hồ là hai ngày có ý
nghĩa rất lớn và làm nhiều người xúc động.
Năm nay, 1999, hai ngày đó lại có ý nghĩa đặc biệt quan trọng vì ngày 19/5 là ngày Đảng Cộng sản phát động cuộc vận động “xây dựng và chỉnh đốn Đảng” rất rầm rộ trong cả nước. Và ngày 2/9 sẽ là ngày đánh dấu 30 năm bản di chúc của Bác Hồ. Bản di chúc của Bác Hồ có điểm quan trọng đầu tiên là “phải chỉnh đốn Đảng”. Sau 30 năm ta mới đề ra thực hiện việc đó, có hơi chậm chăng? Nhưng dù sao, thì “chậm còn hơn là không” chúng ta có quyền hy vọng vào những kết quả tích cực của cuộc vận động. Nhân những ngày đầy ý nghĩa này, tôi cũng muốn ghi lại cảm xúc của tôi. Đó là cảm xúc “tâm đắc”. Tâm đắc là gì? Tôi hiểu đó là những điểm đắc ý nhất của sự nhận thức, sự cảm nhận, sự thu hoạch về một vấn đề nào đó. Tôi biết có rất nhiều học giả, nhà văn và cơ quan khoa học đã nghiên cứu về Hồ Chí Minh và đã có nhiều công trình, nhiều cuốn sách, nhiều bài báo viết và nhiều cuộc nói chuyện về những kết quả nghiên cứu này. Tôi có được đọc một số. Tôi không có khả năng và điều kiện để làm việc nghiên cứu. Tôi chỉ còn biết cảm ơn các nhà nghiên cứu và các nhà văn đã có những sản phẩm đầy công phu về đề tài Hồ Chí Minh vĩ đại này. Riêng tôi, tôi chỉ muốn ghi lại những điều tâm đắc của tôi về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là những hiểu biết qua sách vở, qua được tiếp xúc và qua sự sống và hoạt động dưới ảnh hưởng, dưới sự chỉ đạo của Người. Vì vậy nó sẽ không toàn diện, không hệ thống, không có những thông tin bất ngờ hoặc đặc sắc. Nó chỉ là những ghi nhận sâu sắc của một tâm hồn, một con người có thật trong quãng đời có thật của Chủ tịch Hồ Chí Minh và của dân tộc Việt Nam.
TÂM ĐẮC HỒ CHÍ MINH
Để kỷ niệm 19/5 và 02/9/1999
Bài 1
***
| Trần Độ và Võ Đại tướng ở Việt Bắc, 1948. |
Năm nay, 1999, hai ngày đó lại có ý nghĩa đặc biệt quan trọng vì ngày 19/5 là ngày Đảng Cộng sản phát động cuộc vận động “xây dựng và chỉnh đốn Đảng” rất rầm rộ trong cả nước. Và ngày 2/9 sẽ là ngày đánh dấu 30 năm bản di chúc của Bác Hồ. Bản di chúc của Bác Hồ có điểm quan trọng đầu tiên là “phải chỉnh đốn Đảng”. Sau 30 năm ta mới đề ra thực hiện việc đó, có hơi chậm chăng? Nhưng dù sao, thì “chậm còn hơn là không” chúng ta có quyền hy vọng vào những kết quả tích cực của cuộc vận động. Nhân những ngày đầy ý nghĩa này, tôi cũng muốn ghi lại cảm xúc của tôi. Đó là cảm xúc “tâm đắc”. Tâm đắc là gì? Tôi hiểu đó là những điểm đắc ý nhất của sự nhận thức, sự cảm nhận, sự thu hoạch về một vấn đề nào đó. Tôi biết có rất nhiều học giả, nhà văn và cơ quan khoa học đã nghiên cứu về Hồ Chí Minh và đã có nhiều công trình, nhiều cuốn sách, nhiều bài báo viết và nhiều cuộc nói chuyện về những kết quả nghiên cứu này. Tôi có được đọc một số. Tôi không có khả năng và điều kiện để làm việc nghiên cứu. Tôi chỉ còn biết cảm ơn các nhà nghiên cứu và các nhà văn đã có những sản phẩm đầy công phu về đề tài Hồ Chí Minh vĩ đại này. Riêng tôi, tôi chỉ muốn ghi lại những điều tâm đắc của tôi về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là những hiểu biết qua sách vở, qua được tiếp xúc và qua sự sống và hoạt động dưới ảnh hưởng, dưới sự chỉ đạo của Người. Vì vậy nó sẽ không toàn diện, không hệ thống, không có những thông tin bất ngờ hoặc đặc sắc. Nó chỉ là những ghi nhận sâu sắc của một tâm hồn, một con người có thật trong quãng đời có thật của Chủ tịch Hồ Chí Minh và của dân tộc Việt Nam.
Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012
Đọc sách của Trung tướng Trần Độ (Trần Kháng Chiến)
Khi còn là học sinh Hà Nội, lũ chúng tôi rất thích thú đọc các bài viết về thanh niên của Thiếu tướng, hôi viên Hôi Nhà văn Trần Độ. Với bạn bè tôi thường tự hào rằng, cha mẹ tôi rất thân với chú Độ, cô Hằng. Sau khi nhập ngũ, có ý thưc chính trị hơn, sống trong quân ngũ tôi có điều kiên đọc thêm một số bài viết của chú.
Năm 1974, sau 10 năm lăn lộn trong chiến trường B2, chú ra ra Bắc nhận công tác tại TCCT. Gia đình chú được bố trí về sống tại số nhà 97 Trần Hưng Đạo và 2 gia đình lại một lần nữa trở thành láng giềng gần. Thỉnh thoảng chúng tôi sang chơi, được tiếp, nói chuyện rất thân tình về rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, trong xã hội Việt Nam sau chiến tranh.
Năm 1974, sau 10 năm lăn lộn trong chiến trường B2, chú ra ra Bắc nhận công tác tại TCCT. Gia đình chú được bố trí về sống tại số nhà 97 Trần Hưng Đạo và 2 gia đình lại một lần nữa trở thành láng giềng gần. Thỉnh thoảng chúng tôi sang chơi, được tiếp, nói chuyện rất thân tình về rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, trong xã hội Việt Nam sau chiến tranh.
Thăm Trưởng ban liên lạc Võ bị khóa 1 tại TpHCM (KQ)
| Cụ đọc lại tên từng người trong khóa 1. |
Ông bà nội chú là đại địa chủ, gốc Yên Mỹ, Hưng Yên. Nhà có nhiều ruộng ở Hưng Yên, Thái Bình (mạn Duyên Hà) và cả trên Phúc Yên. Quanh khu đồi Thanh Tước là ấp do các cụ xây dựng, có vài ba chục hộ, giao cho lý trưởng cai quản và thu tô của nông dân.
Trường ta đã đóng quân ở những đâu?
Đây là câu hỏi không phải bạn học viên Lục quân trẻ nào cũng biết. Mời cùng tham khảo!
1. Chiến khu Việt Bắc:
Từ tháng 5/1945, Trường Quân chính Kháng Nhật được thành lập.
Hiệu trưởng: Hoàng Văn Thái. Trường đóng ở Việt Bắc.
1. Chiến khu Việt Bắc:
Từ tháng 5/1945, Trường Quân chính Kháng Nhật được thành lập.
Hiệu trưởng: Hoàng Văn Thái. Trường đóng ở Việt Bắc.
Tôi yêu những ca khúc cách mạng
Nguyễn Thu Thủy,
học viên rèn luyện ở Lục quân 2006
học
viên khóa 42 Học viện KTQS
Trước khi vào quân đội, tôi rất ít khi thưởng thức những ca
khúc cách mạng. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ tôi nghĩ, lớn lên sẽ theo đường binh
nghiệp.
![]() |
| Từ Lục quân về, Thủy (phải) trở thành lính Học viện KTQS. |
Đại gia đình tôi có một cậu cháu trai, hơn tôi 4 tuổi. Năm
tôi học lớp 10, cháu đỗ vào Học viện An ninh. Lần đầu thấy cháu mặc sắc phục
công an khiến tôi vô cùng ngạc nhiên và ao ước mình cũng như thế. Cháu là người
đầu tiên trong đại gia đình vào LLVT.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
