Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Hồi kí Bùi Ngọc Sách (tiếp)


Tuần lễ kỷ luật

Tiếp sau tuần nhanh chóng là “Tuần lễ kỷ luật”. Quân đội ta lúc đó chưa có điều lệnh. Bước vào chính quy chúng ta còn mò mẫm, chưa mở được cửa để tiếp nhận khoa học quân sự của Liên Xô; c òn Trung Quốc thì chưa giảiphóng. Vì vậy chúng ta tiếp nhận những gì gọi là chính quy của bất kỳ nước nào có thể (về quân sự).

Vào lúc này có các cán bộ mà ta cứ gọi là giáo sư dậy quân sự ngườiĐức, người Nhật. Những người theo chúng ta tự nguyện có mặt ở trường đào tạo sĩ quan Lục quân Việt Nam và họ dạy chúng ta một số môn học như Trúc Thành (Công binh), đâm lê… Còn nhớ những ngày lưu động học ở Thái Nguyên, chúng tôi được đọc, chép cả lô điều lệnh chiến đấu của quân đội Nhật mà chẳng hiểu một tý gì.


Hồi ký Bùi Ngọc Sách (tiếp)



Ngày khai giảng mưa như trút nước (sau biết là ngày 23/07/1949). Sân tập hợp toàn trung đoàn học viên lũng bũng nước. Cổng chào dựng cài lá thanh hao, chính giữa trên cao là cái huy hiệu lớn của trường Võ bị: Một thanh kiếm thẳng đứng cắm giữa ngọn lửa đỏ cháy rực. Đó là ý nghĩa luyện kiếm đào tạo võ quan (có vẻ Nhật).
Tất cả cờ quạt ướt lướt thướt, mùa mưa lớn bắt đầu. Rất nghiệm với lời của bài ca chính thức của trường do Lưu Hữu Phước sáng tác; mở đầu “Nhìn ngàn đám mây che mịt mù rợp trời…”. Mưa ở đầu nguồn là nước suối dâng rất nhanh, vì vậy tiểu đoàn 53 bên kia suối phải dùng bè đưa quân bơi sang để kịp giờ khai giảng. Trong vụ này lại một học viên bị trôi mất tích. Đó là những tổn thất đầu tiêncủa khoá học.


Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

Bức tranh về nước Mỹ trên Wikipedia (ST: Vũ DIệu)

Lãnh thổ và dân số :
-Mỹ là nước Cộng hoà  lập hiến liên bang, gồm 48 tiểu bang lục địa và Tiểu bang Alaska giáp Canada về phía đông, Tiểu bang Hawai nằm giữa Thái Bình Dương. Nước Mỹ có lãnh thổ rộng 9,83 triệu Km2 với 305 triệu dân (2012), là 1 trong những quốc gia đa chủng tộc nhất thế giới, do kết quả của nhiều cuộc di dân từ nhiều quốc gia khác đến. Thổ dân Mỹ còn lại rất ít, có nguồn gốc từ Châu Á di cư sang cách đây khoảng 12.000 năm.
-Ngôn ngữ quốc gia của nước Mỹ là tiếng Anh Mỹ (AmericanEnglish). Năm 2003, khoảng 82% dân số Mỹ  từ 15 tuổi trở lên chỉ nói tiếng Anh tại nhà, 10% nói tiếng Tây Ban Nha tại nhà.

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

Hồi ký Bùi Ngọc Sách (4)

Ngày16/10/1993, một học viên sĩ quan lúc đó - nay đã là Trung tướng Tư lệnh Quân khu 4 Nguyễn Quốc Thước - nhớ tình nghĩa xưa, mời anh em đồng môn cũ về thăm nơi này. Cụ Hoàng Điền - nguyên đại tá Phân hiệu trưởng Phân hiệu Lục quân Trung bộ - dẫn đầu. Khi đến nơi trường cũ đóng quân, tại Ủy ban xã Thanh Thuỷ, cụ cho biết: Vào lúc đó khi đi tìm địa điểm lập trường đồng chí có gặp cụ Hồ Tùng Mậu và đồng chí Đặng Việt Châu ở Ủy ban Kháng chiến hành chính Liên khu 4. Các vị chỉ cho khu vực Hà Cháy, Lải Lò này và còn cho Trường vay 5.000đ tiền tài chính để thuê làm nhà ban đầu và trang trải chi phí khác… Trải qua vô vàn khó khăn, dân thì rất nghèo nhưng chúng ta đã vượt được”… -(Trích băng ghi âm tại chỗ).

Xin trở lại hồi 1949.
Nơi đến làm vui lòng chúng tôi vì có một nguồn suối nước rất trong, nước rất mát, chảy hiền lành bên 2 bờ lau sậy. Giữa mùa hè oi bức, lao động cật lực, thì nó là ngùôn bổ dưỡng cho chúng tôi lúc đó, nguồn Rào Rộ như đã nói.




Hồi ký Bùi Ngọc Sách (3)

Cả lớp chiêu sinh ấy tập hợp thành 1đại đội do đại đội trưởng Nguyễn Tăng Tấn phụ trách. Đại đội có 4 trung đội do các trung đội trưởng chỉ định từ học sinh tạm phụ trách, các tiểu đội trưởng cũng vậy. Chúng tôi bắt đầu làm quen với mệnh lệnh, khẩu lệnh trong 3 ngày trước khi hành quân về trường. Cũng biết tập họp từ tiểu đội đến đại đội…


Hôm lên đường, đoàn lính mới lủng củng nào nón (không phải mũ theo lối nói của miền Nam), nào là mũ, có anh đầu trần, có anh giày đinh, dép cao su, có anh đi đất. Chúng tôi kéo nhau theo ngả ngã 3 Mễ, Hồng Phú rồi xuôi theo hướng Ninh Bình . Qua ngã 3Mễ tôi còn được nhìn mẹ tôi, các anh em tôi đứng ngó và cái máirạ của nhà tôi lúc tản cư thấp lè tè.
Chặng đầu tiên đi ngắn độ 17km, chúng tôi nghỉ ở một cái đình gần bến đò Khuốt. Nhưng trước lúc đi ngủ điểm lại thấy “mất” một lính. Sau mới vỡ lẽ cậu này khi nghỉ chân ở Phố Cà đã chui vào một đống rơm ngủ quên nên bị bỏ sót, sau tỉnh dậy mới vội đuổi theo.



Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Hồi ký Bùi Ngọc Sách (2)

TỰA: Hồi ký của tôi là trích trong “Nhớ lại để tự tin và SỐNG" mà Kiến Quốc đã giới thiệu. Tôi trích từng đoạn ngắn phù hợp với trang blog.
Tôi đặt cái tựa này là có lý do: Hồi đó không ít cán bộ ta dao dộng, trong chi bộ tôi cũng vậy, thậm chí một số “trở cờ". Tôi cũng băn khoăn về tương lai xã hội – thực chất là dao động chính trị, lý tưởng...
Nhưng tôi nghĩ xin tạm gác chuyện lý tưởng. Nhìn vào việc đã làm  mà ngẫm “Chẳng lẽ mọi việc mình cống hiến là vô ích, còn biết bao đồng chí và cả dân tộc hy sinh nữa cơ mà? Rồi tôi tự trả lời: Không thể tự phủ định mình được. Tôi bắt tay viết lại những trang nháp cũ để in ra tử tế mà tự tu và cho con cháu xem. Đó là truyền thống! (Bùi Ngọc Sách ).


-----------


<><><><>
<><><><>
Căn nhà tản cư 1949 mái rạ thấp lè tè. Tôi đi bộ đội từ đây
(ảnh chụp 1960). (Bấm vầo clip_image002jpg)
<><><><>
Tôi quyết định đi thi vào trường Võ bị Trần Quốc Tuấn ở Ban chiêu sinh tỉnh Hà Nam.Việc ấy tôi giấu không cho cha mẹ tôi biết. Và tôi đã trúng tuyển. Trúng tuyển xong tôi điện tín về Nha Thú y ở Thanh Hoá và được Nha trả lời đồng ý, tôi sung sướng lắm. 
Tôi cũng định bụng vì mình đã có nghề thú y sẽ xin học một việc gì ở bộ đội, chẳng hạn nghề thú y quân đội, trông nom chữa cho ngựa chẳng hạn.  Thật là ngây thơ, vì bộ đội ta lúc ấy làm gì có nhiều ngựa như tôi nghĩ với đoàn ngựa chiến kéo xe, pháo của quân đội Pháp, lính khố đỏ vẫn thấy, vào thời  Pháp, hành quân qua nhà tôi…


Trích hồi kí của cựu học viên k4 Bùi Ngọc Sách

Ñeán naêm 1949 thì chieán söï soâi ñoäng laém. Moïi ngöôøi caûm nhaän quaân ta toång phaûn coâng ñeán nôi. Maø toång phaûn coâng thaéng lôïi, veà Haø Noäi luùc ở ngoài kháng chiến mình chæ laø ngöôøi hoan hoâ chieán thaéng thì khoâng coi ñöôïc.
Cuoäc toång ñoäng vieân thi ñua vaøo Toång phaûn coâng phaûi noùi raát soâi ñoäng. Toâi coøn nhôù moät baøi haùt khoâng roõ taùc giaû nhöõng caâu thoâi thuùc nhö sau:
“A Toång phaûn coâng, toång phaûn coâng nay mai saép ñeán nôi roài, nhaát teà giaø treû trai gaùi ñöùng leân thi ñua, thi ñua coá gaéng toaøn daân – xung phong, xung phong haêng haùi toøng quaân, nhaèm muïc tieâu thuû ñoâ tieán leân!...”
Laïi coù nhöõng aùp phích coå ñoäng: “Caùc baïn thanh nieân coù taøi coù ñöùc, Tröôøng Luïc quaân Traàn Quoác Tuaán ñang ñoùn chôø caùc baïn!”… “Caùc baïn ñaõ laøm gì ñeå chuaån bò toång phaûn coâng?!...”. Nhöõng thöù aáy daùn, treo ngay ôû Hoàng Phuù, ngaõ ba Meã Traøng laø nôi gia ñình toâi taûn cö ñang ôû ñoù (tænh Haø Nam).
Vaøo luùc ñoù toâi ñang thöïc taäp ngheà thuù y ôû Ty Thuù y Haø Nam sau khi hoaøn taát phaàn lyù thuyeát ôû tröôøng vaø toâi ñang lónh phuï caáp thöïc taäp ôû Nha Thuù y muïc suùc ngö nghieäp…

Sinh hoạt Lục quân k5, k6 (Vũ Diệu k6)

Đã từ lâu, các cựu học viên k4, k5, k6, k7 sống tại TpHCM duy trì sinh hoạt hàng năm. Đây là ghi nhận các buổi sinh hoạt truyền thống này.



(Ảnh do đ/c Vũ Diệu gửi).

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Thư ngỏ: Điều mong muốn duy nhất của tôi sau khi giao vật kỉ niệm Lục quân (Vũ Diệu k6)

Gửi các đ.c đại diện Ban liên lạc Lục quân phía nam,
Ngày 29/6/2012, sau khi giao lại số vật kỉ niệm Lục quân cho Trần Kháng Chiến và Trần Kiến Quốc, đại diện cho Ban liên lạc Lục quân Trần Quốc Tuấn phía nam, tôi rất vui mừng.
Lý do như sau:  Cách đây vài năm, tôi còn ý định giữ những vật kỉ niệm này để lại giao cho đứa con trai út. Khi đang học THPT, thấy các bác bạn Lục quân cũ của bố đến thăm nhau (chẳng hạn bác Hồ Đắc Nho, bác Nguyễn Xuân Hoà K5, Vũ Tá Lâm K6…) đều rất chân tình quý mến nhau, nó có ý muốn sẽ vào học trường Lục quân như bố và các bác.  Nhưng đến giờ, hướng đi của nó đã  rõ. Cháu học ngành kỹ thuật  điện tử và kỹ thuật số. Như thế, sau này, nếu có dịp vào bộ đội, nó sẽ vào ngành kỹ thuật của quân đội chứ không vào trường Lục quân như bố và các bác nữa.
Năm nay tôi đã 80 tuổi, vượt quá ngưỡng của những người xưa nay hiếm. Nếu chưa giao lại những vật kỷ niệm đó cho thế hệ Lục quân trẻ mà đột nhiên từ biệt thế giới này thì uổng quá. Vì thế, sau khi giao lại cho Trần Kháng Chiến và Trần Kiến Quốc, tôi rất vui.
Mong muốn duy nhất của tôi là những vật kỉ niệm này và những vật kỉ niệm của các bác Lục quân khác cùng thế hệ, sẽ đánh thức lòng hăng say của thế hệ Lục quân trẻ chiếm lĩnh  đỉnh cao của khoa học quân sự hiện đại, luôn luôn nhớ lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn “Trung với Nước, Hiếu với Dân" khi trao cờ cho khoá 1 Võ bị Trần Quốc Tuấn ngày 26/5/1946,  bảo vệ vững chắc nền ĐỘC LẬP - TỰ DO của Tổ quốc chúng ta mà các thế hệ đi trước, trong đó có  các bác, các chú đã góp  rất nhiều  công sức học tập, rèn luyện, chịu đựng gian khổ và hy sinh mới  giành được.

Cựu học viên k9 Lưu Quang Xe

Chàng trai Lưu Quang Xe sau chiến thắng Omlang Kpomchnang 10/1951.
Ông năm nay đã 86, dân Kiên Giang, là Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Trung tỉnh nhà.
Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nhờ anh trai, được đi học. Tháng 8/1945 tham gia Thanh niên Tiền phong Tx Rạch Giá. Tháng 10 cùng năm gia nhập Vệ quốc đoàn. Tháng 12/1947 được QK9 điều động sang chiến trường Campuchia làm tình nguyện quân, chỉ huy trưởng bộ đội 305.





Khi là học viên Lục quân k9.
Tới tháng 4/1953 được cử ra Bắc, được gặp Bác Hồ và được sang TQ học Lục quân k9 tại Quế Lâm, Quảng Tây. Tháng 12/1956 về QK Hữu Ngạn, xây dựng đội bóng, sau đó nhận quyết định của BTTM về Thể Công.
Năm 1963, ông được cử đi học lớp Tình báo chiến lược. Từ 1965-73 hoạt động tại Phnompenh, Bangkok. Tháng 4/1973 bị thương nặng, phải ra Bắc điều trị. Tới tháng 7/1974 ông trở về Nam là tổ trưởng điệp báo. Từ 1976-83, ông trở lại địa bàn K, quét sạch các tổ chức chống Cộng của Mỹ, ngụy; giúp bạn thoát khỏi nạn diệt chủng và xây dựng chính quyền mới.
Tới 12/1983, Bộ Quốc phóng kí quyết định cho ông ra quân, về hưu với lí do: gốc Hoa.
Nhưng với bản chất của anh bộ đội Cụ Hồ, ông vẫn tiếp tục làm việc. Đến 1997 được bầu là Phó chủ tịch Hội CCB Kiên Giang, tham gia đoàn CCB tỉnh dự Đại hội CCB toàn quốc (1997-2002). Từ 2003 là Phó chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị tỉnh, rồi Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Trung tỉnh Kiên Giang.
Lần họp mặt 26/5/2012 vừa rồi, ông cũng có mặt cùng chúng ta. Khi trở về Rạch Giá, ông đã báo cáo sự kiện này với Bộ chỉ huy quân sự tỉnh và hứa sẽ quy tụ những cựu học viên Lục quân tại tỉnh, tham gia sinh hoạt cùng BLL chúng ta.
Xin chúc Đại tá Lưu Quang Xe luôn sống vui, khỏe!