(12)-Những kế dùng binh của Tôn Tử
Kế thứ 11: ”TÁ THI HOÀN HỒN“.
Tá thi hoàn hồn có nghĩa đen là mượn cái xác chết để hồn nhập về. Kế này dùng khi thất bại. Tình thế buộc phải lợi dụng 1 lực lượng nào đó khởi lại, thực hiện chủ trương của mình.
Tôn Tử nói: Dùng kế này rất dễ gặp nguy hiểm. Nếu sơ xuất thì chẳng khác gì rước voi về giày mả tổ. Nếu mượn xác ẩu thì không khác gì rước xác chết vào nhà.
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012
Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012
Binh pháp Tôn Tử: Những kế dùng binh (ST: Vũ Diệu)
Kế thứ 8 : “ MỸ NHÂN KẾ “
Mỹnhân kế là kế dùng gái đẹp để làm thay đổi tìnhthế mà những kế khác không thực hiện được .
TônTử nói : Trong lịch sử Trung Hoa , từ ngàn xưa , gái đẹp( giai nhân ) bao giờ cũng là 1 trong những đề tài chính. Tuy là phái yếu , không thể vác đao đi đánh giặcnhưng họ có thể thắng giặc bằng đôi mắt và nụ cườicủa họ . Có những bức thành kiên cố , mười vạn quânkhông hạ nổi nhưng lại có thể bị sụp đổ bởi ánhmắt , nụ cười của mỹ nhân.
Sứcmạnh của “ Mỹ nhân kế “ đặc biệt có ảnh hưởngđối với các anh hùng , những người có quyền thế.
Binh pháp Tôn Tử: Những kế dùng binh (ST: Vũ Diệu)
(10 )- Những kế dùng binh của Tôn Tử
Kế thứ 5 : “ ÁM ĐỘ TRẦN SƯƠNG “, nghĩa là đi con đường mà không ai nghĩ đến .
Nghĩađen của kế này là bí mật đưa quân đi qua con đườngmà không ai nghĩ rằng mình sẽ đi qua . Kế này thườngáp dụng thích hợp giữa lúc 2 bên đang chiến đấu vớinhau .Mỗi bên ra sức giấu mục tiêu thực của mình , đưara mục tiêu giả để lừa đối phương . Đây là côngviệc rất phức tạp , thường trải qua 1 quá trình khúctriết .
TônTử viết : Việc binh là trá nguỵ . Có thể làm mà làmra vẻ không thể làm . Dùng đấy mà làm ra như không dùng. Gần làm giả như xa . Xa làm giả như gần . Lấy lợimà dụ địch . Gây rối mà đuổi địch . Thấy địchkhoẻ thì tránh . Đầu tiên là làm mọi cách giảm thựclực của đối phương , rồi tiến hành dự định củamình . Người dùng kế này phải là người có tầm nhìnxa hiểu rộng và có khối óc tuyệt vời.
Kếthứ 6 :” BAN CHƯ NGẬT HỔ “ , nghĩa là giả làm con heo để ăn thịt con hổ .
Kế thứ 5 : “ ÁM ĐỘ TRẦN SƯƠNG “, nghĩa là đi con đường mà không ai nghĩ đến .
Nghĩađen của kế này là bí mật đưa quân đi qua con đườngmà không ai nghĩ rằng mình sẽ đi qua . Kế này thườngáp dụng thích hợp giữa lúc 2 bên đang chiến đấu vớinhau .Mỗi bên ra sức giấu mục tiêu thực của mình , đưara mục tiêu giả để lừa đối phương . Đây là côngviệc rất phức tạp , thường trải qua 1 quá trình khúctriết .
TônTử viết : Việc binh là trá nguỵ . Có thể làm mà làmra vẻ không thể làm . Dùng đấy mà làm ra như không dùng. Gần làm giả như xa . Xa làm giả như gần . Lấy lợimà dụ địch . Gây rối mà đuổi địch . Thấy địchkhoẻ thì tránh . Đầu tiên là làm mọi cách giảm thựclực của đối phương , rồi tiến hành dự định củamình . Người dùng kế này phải là người có tầm nhìnxa hiểu rộng và có khối óc tuyệt vời.
Kếthứ 6 :” BAN CHƯ NGẬT HỔ “ , nghĩa là giả làm con heo để ăn thịt con hổ .
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012
Giới thiệu Binh pháp Tôn Tử
(9)- Những kế dùng binh của Tôn Tử
Kếthứ 3 :” TÁ ĐAO SÁT NHÂN”,nghĩa là mượn đao của kẻ khác để giết người , mượntay người khác để giết kẻ thù của mình.
Ngạnngữ Trung Quốc có câu : “ Sát nhân bất kiến huyết ,kiến huyết phi anh hùng “ nghĩa là giết người khôngthấy máu , thấy máu không anh hùng .
Trênđời dĩ nhiên chưa có kẻ nào chỉ giết người mà trởthành anh hùng nhưng hiếm có tay anh hùng nào không giếtngười . Do đó , điểm phân biệt sự khác nhau giữa anhhùng hay không anh hùng không ở chỗ có giết người haykhông giết người mà ở chỗ thông minh hay ngu xuẩn. TàoTháo mượn tay Lưu Biểu giết Nễ Hành , mượn lòng quângiết Dương Tu rồi lại làm được cái việc mèo giàkhóc chuột , thật đáng kể là 1 tay gian hùng thông minh.
Kếthứ 3 :” TÁ ĐAO SÁT NHÂN”,nghĩa là mượn đao của kẻ khác để giết người , mượntay người khác để giết kẻ thù của mình.
Ngạnngữ Trung Quốc có câu : “ Sát nhân bất kiến huyết ,kiến huyết phi anh hùng “ nghĩa là giết người khôngthấy máu , thấy máu không anh hùng .
Trênđời dĩ nhiên chưa có kẻ nào chỉ giết người mà trởthành anh hùng nhưng hiếm có tay anh hùng nào không giếtngười . Do đó , điểm phân biệt sự khác nhau giữa anhhùng hay không anh hùng không ở chỗ có giết người haykhông giết người mà ở chỗ thông minh hay ngu xuẩn. TàoTháo mượn tay Lưu Biểu giết Nễ Hành , mượn lòng quângiết Dương Tu rồi lại làm được cái việc mèo giàkhóc chuột , thật đáng kể là 1 tay gian hùng thông minh.
Binh pháp Tôn Tử: 36 sách (ST: Vũ Diệu)
(9)- Những kế dùng binh của Tôn Tử
Kế thứ 3: ”TÁ ĐAO SÁT NHÂN”, nghĩa là mượn đao của kẻ khác để giết người , mượn tay người khác để giết kẻ thù của mình.
Ngạn ngữ Trung Quốc có câu: “ Sát nhân bất kiến huyết, kiến huyết phi anh hùng “ nghĩa là giết người không thấy máu , thấy máu không anh hùng .
Trên đời dĩ nhiên chưa có kẻ nào chỉ giết người mà trở thành anh hùng nhưng hiếm có tay anh hùng nào không giết người. Do đó , điểm phân biệt sự khác nhau giữa anh hùng hay không anh hùng không ở chỗ có giết người hay không giết người mà ở chỗ thông minh hay ngu xuẩn. TàoTháo mượn tay Lưu Biểu giết Nễ Hành, mượn lòng quân giết Dương Tu rồi lại làm được cái việc mèo già khóc chuột, thật đáng kể là 1 tay gian hùng thông minh.
Binh pháp Tôn Tử: Tam thập lục kế (ST: Vũ Diệu)
(8)-Những kế dùng binh của Tôn Tử :
Trong phần “Tam thập lục kế “ tức 36 kế dùng binh , TônTử viết :
Kếthứ 1 : “DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY ” , tức là kế đánh lạc hướng đối phương , reo hò giả vờ như thật sự đánh vào phía đông nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tây .
Trong tất cả mọi vấn đề của xã hội , từ chiến trường, thương trường , chính trường đến tình trường, thường thấy muốn điều này nhưng lại giả làm điều kia , nói điều này nhưng lại làm điều nọ , đều là “Dương đông kích tây “ vậy.
TônVũ là người thế nào ? (ST: Vũ Diệu)
TônVũ là người nước Tề, cuối thời Xuân Thu, sinh vào khoảng 100 năm sau khi vua Tề Hoàn Công qua đời và sinh sau Khổng Tử ít lâu ( khoảng trước hoặc sau năm 540 trước công nguyên ). Vì nước Tề loạn lạc, Tôn Vũ cùng gia đình chạy loạn đến La Phù Sơn ngoại thành Cô Tô, cầy cấy dệt cửi, sinh sống và nghiên cứu binh pháp.
Tôn Vũ có mối quan hệ mật thiết với Ngũ Tử Tư là trọng thần của vua Ngô, được Ngũ Tử Tư tiến cử với Ngô vương, được Ngô vương phong làm Thượng tướng quân rồi làm Quân sư.
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012
Binh pháp Tôn Tử: DÙNG GIÁN ĐIỆP ĐỂ ĐÁNH ĐỊCH (ST: Vũ Diệu)
(7)-Mưu lược dùng binh của Tôn Tử , thiên thứ 13: "DÙNG GIÁN ĐIỆP ĐỂ ĐÁNH ĐỊCH “.
TônTử nói :
Phàmdấy binh mười vạn , đi xa ngàn dậm , tính chung các phítổn của trăm họ , sự cung phụng của các nhà công ,mỗi ngày lên tới ngàn lạng vàng , vậy trong ngoài phảináo động , nhân dân chịu vất vả vì phải phu dịch ởdọc đường , bỏ bê công việc làm ăn , có thể lên tớibảy mươi vạn nhà .
Kéodài nhiều năm để tranh thắng lợi trong một ngày mà lạikhông dám ban tước lộc , không dám thưởng trăm lạngvàng để dùng gián điệp , đến nỗi không hiểu tìnhhình quân địch , đó là hạng người hết sức bất nhân. Người ấy chẳng đáng làm chủ tướng của mọi người. Chẳng đáng làm tôi phò chúa . Không thể làm chủ đượcthắng lợi .
TônTử nói :
Phàmdấy binh mười vạn , đi xa ngàn dậm , tính chung các phítổn của trăm họ , sự cung phụng của các nhà công ,mỗi ngày lên tới ngàn lạng vàng , vậy trong ngoài phảináo động , nhân dân chịu vất vả vì phải phu dịch ởdọc đường , bỏ bê công việc làm ăn , có thể lên tớibảy mươi vạn nhà .
Kéodài nhiều năm để tranh thắng lợi trong một ngày mà lạikhông dám ban tước lộc , không dám thưởng trăm lạngvàng để dùng gián điệp , đến nỗi không hiểu tìnhhình quân địch , đó là hạng người hết sức bất nhân. Người ấy chẳng đáng làm chủ tướng của mọi người. Chẳng đáng làm tôi phò chúa . Không thể làm chủ đượcthắng lợi .
Binh pháp Tôn Tử: "CỬU BIẾN" (ST: Vũ Diện)
– Mưu lược dùng binh của Tôn Tử ,thiên thứ 8: "CỬU BIẾN" , tức ứng biến khi dùng binh.
TônTử viết :
Phàm việc dùng binh, Chủ tướng nhận lệnh của Vua, phải tập hợp quân đội, quân nhu (giáo, khí, lương, tiền…). Khi xuất chinh ở “Phi địa" (tức nơi đất xấu) thì không được dựng trại. Ở “ Củ địa “ là nơi đất có đường lớn thông suốt thì phải kết giao với những nước láng giềng. Ở “ Tuyệt địa “ thì không được nấn ná. Ở “ Vi địa” là đất bị vây thì phải tính kế. Ở “ Tử địa “ thì phải liều chết quyết chiến .
TônTử viết :
Phàm việc dùng binh, Chủ tướng nhận lệnh của Vua, phải tập hợp quân đội, quân nhu (giáo, khí, lương, tiền…). Khi xuất chinh ở “Phi địa" (tức nơi đất xấu) thì không được dựng trại. Ở “ Củ địa “ là nơi đất có đường lớn thông suốt thì phải kết giao với những nước láng giềng. Ở “ Tuyệt địa “ thì không được nấn ná. Ở “ Vi địa” là đất bị vây thì phải tính kế. Ở “ Tử địa “ thì phải liều chết quyết chiến .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)